Hiển thị các bài đăng có nhãn Daikynguyenvn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Daikynguyenvn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Đức Phật cho người ăn xin hỏi 3 câu, lựa chọn của anh nhận được phúc báo không ngờ


Người ăn mày thắc mắc không hiểu lý do, dù nỗ lực bao nhiêu thì cuộc đời vẫn chỉ có tám phân gạo. Buồn cho số phận, anh quyết lên đường đến Tây Thiên thỉnh Phật Đà.


Có một người ăn mày tên là Hóa Tử, hàng ngày đều đi xin ăn sống qua ngày. Anh luôn ao ước có một cuộc sống như bao người bình thường khác. Vì vậy anh chăm chỉ đi xin nhiều hơn để về tích lũy. Nhưng sau một năm thấy trong bồ vẫn chỉ có một ít gạo. Anh không hiểu vì sao lại thế, nên anh quyết định tìm bằng được lý do…


Cuộc đời gắn liền với ăn xin. (Ảnh minh họa: internet)

Một đêm, anh nấp vào góc nhà lặng lẽ quan sát bồ gạo của mình, cuối cùng anh nhìn thấy một con chuột lớn đang ăn trộm gạo. Anh tức giận hét lên: “Nhà giàu nhiều gạo như vậy mà mày không ăn lại đi trộm gạo của người ăn mày như ta.” Đột nhiên, chú chuột cất tiếng nói: “Mệnh của anh chỉ có tám phân gạo, dù anh có kiếm nhiều và để dành nhiều đến mấy thì ông Trời cũng không để anh hưởng.”

Người ăn mày hỏi chú chuột: “Tại sao lại vậy?“, chuột ta bèn nói: “Tôi cũng không biết, cái này anh nên đi hỏi Đức Phật.” Thế là lão ăn mày quyết định đi Tây Thiên để hỏi cho rõ ngọn ngành, rốt cuộc là vì sao vận mệnh anh lại như vậy… Sáng sớm ngày hôm sau anh khăn gói lên đường, vừa đi vừa xin ăn, anh đã đi qua rất nhiều con đường.

Ba lời hứa của người ăn mày

Một ngày nọ khi trời sắp tối, anh nhìn thấy một ngôi nhà lớn liền tiến đến gõ cửa xin cơm ăn. Đúng lúc đó viên ngoại từ trong nhà đi ra nhìn thấy người ăn xin, ông ấy hỏi sao trời tối rồi còn vội vàng đi đâu vậy, anh bèn kể lại câu chuyện của mình. Viên ngoại nghe vậy thì liền mời anh vào nhà nghỉ ngơi một lát, rồi mang ra cho anh một ít ngân lượng và lương khô.

Người ăn xin thấy vậy thì rất ngạc nhiên, viên ngoại cũng không giấu gì mà kể rằng nhà ông có cô con gái đã 16 tuổi nhưng chưa biết nói, vì thế muốn nhờ anh đi Tây Thiên và tiện hỏi xem lý do vì sao. Viên ngoại cũng đã từng thề rằng ai có thể làm cho con gái ông nói được thì ông sẽ gả cô cho người đó. Người ăn mày nghe vậy thì đồng ý hỏi giúp ông.


Tiểu thư viên ngoại xinh đẹp nhưng lại bị câm. (Ảnh minh hoa: internet)

Người ăn xin đi tới một ngọn núi và thấy một ngôi đền, anh vào trong xin nước gặp một lão hòa thượng vừa đi vừa chống gậy, nhưng nhìn sắc mặt và thần thái của ông vẫn rất tốt. Vị sư già đưa nước cho anh rồi bảo anh nghỉ ngơi một lát rồi hãy đi, sau đó hỏi anh đang đi đâu.

Anh nói luôn về chuyện của mình, lão hòa thượng vội vàng kéo tay anh lại và nói: “Anh qua đó hỏi Phật Tổ giúp tôi, rằng tôi đã tu luyện ở đây năm trăm năm rồi, đáng lẽ ra là được thăng thiên rồi, nhưng tại sao tôi vẫn không lên được?” Kẻ ăn mày lại không ngại mà nhận lời giúp vị hòa thượng.

Anh tiếp tục đi về phía trước, trải qua muôn vàn quan ải, khó khăn, anh đến bên một dòng sông, nhưng trên sông không hề có một chiếc thuyền nào. Lúc này anh cảm thấy lo lắng, sốt ruột, giờ phải làm sao đây, làm sao để qua sông? Anh bế tắc mà khóc lên: “Chả lẽ số tôi lại khổ như vậy thật sao…” Đột nhiên, dưới sông nổi lên một cụ rùa, cụ cất tiếng hỏi người ăn mày: “Tại sao anh lại ngồi đây khóc?”

Người ăn mày bèn đem đầu đuôi câu chuyện của bản thân kể lại một lượt, cụ rùa nói với anh: “Tôi tu luyện đã một nghìn năm, theo lý mà nói thì đáng lẽ phải hóa thành rồng bay về trời rồi mới đúng, nhưng tại sao tôi vẫn chỉ là một con rùa? Nếu anh đi Tây Thiên xin hãy giúp tôi hỏi Phật Chủ lý do thì tôi sẽ cõng anh qua sông, người ăn mày rất vui và đồng ý luôn.

Đức Phật trả lời ba câu hỏi

Kẻ ăn xin tiếp tục đi không biết bao nhiêu ngày, nhưng đi mãi cũng không gặp được Phật Chủ, anh bắt đầu cảm thấy buồn chán, trong lòng tự nghĩ không biết Phật Chủ đang ở đâu, theo như người ta nói thì Tây Thiên đáng lẽ phải đến lâu rồi chứ. Lúc này anh rất buồn rồi mơ màng ngủ thiếp đi, đột nhiên Phật Chủ xuất hiện, anh rất vui, Ngài hỏi anh: “Con từ xa xôi đến nhất định là có việc quan trọng muốn hỏi?” Người ăn xin nói: “Vâng, con muốn hỏi Ngài vài câu hỏi ạ, hy vọng ngài sẽ giải thích để con được rõ ràng.”

Đức Phật nói: “Được rồi, nhưng với một điều kiện, con chỉ được hỏi ba câu hỏi vì không có ai được hỏi quá ba câu.” người ăn xin đồng ý, trong tâm nghĩ không biết nên hỏi ba câu hỏi nào.”

Anh cảm thấy vấn đề của mình không còn quá quan trọng nữa, cụ rùa tu hành đã một nghìn năm quả là không dễ dàng, nên câu hỏi của ông ấy cần được hỏi trước. Lão hòa thượng cũng tu luyện năm trăm năm rồi ông ấy đã rất vất vả, nên câu hỏi của ông ấy cũng cần phải hỏi. Con gái viên ngoại cũng rất đáng thương không nói được thì ai dám lấy, vấn đề của cô ấy cũng nhất định nên hỏi.


May mắn gặp được Phật chủ.(Ảnh minh họa: internet)

Vì vậy, người ăn xin đã không ngần ngại đặt câu hỏi đầu tiên. Đức Phật nói với anh, cụ rùa không buông bỏ được cái mai rùa nên mới không tu thành, vì bên trong mai rùa có 24 viên trân châu. Nếu cụ rùa có thể bỏ cái mai đó đi thì nhất định có thể hóa rồng. Đức Phật trả lời câu hỏi thứ hai, lão hòa thượng ngày ngày cầm chiếc gậy bảo bối, không lúc nào quên mang theo bên mình vì chiếc gậy đó là một bảo vật, nếu dùng gậy để vẽ lên mặt đất sẽ xuất hiện một dòng suối mát. Nếu lão hòa thượng có thể vứt bỏ chiếc gậy đó thì ông ấy có thể thăng thiên. Anh vui mừng khôn xiết, rồi hỏi câu hỏi cuối cùng, Đức phật trả lời, cô gái câm ấy gặp được người trong mộng thì sẽ tự nói chuyện. Dứt lời Phật Chủ liền biến mất.

Người ăn mày cảm thấy chuyện của mình cũng không quan trọng nữa, thôi thì cứ đi xin ăn qua ngày là được rồi, vì thế anh vội vàng quay về báo tin mừng cho họ.

Người ăn xin đến bên bờ sông, cụ rùa thấy anh thì vừa vui vừa lo lắng hỏi Phật Chủ trả lời ra sao, nhưng anh nói: “Đưa tôi qua sông trước.” Cụ rùa đưa người ăn xin qua sông, đến bờ bên kia anh liền kể lại đầu đuôi lời Phật Chủ, cụ rùa nghe vậy liền hiểu ra, và gỡ bỏ chiếc mai xuống đưa cho anh, cụ còn nói: “ Hai tư viên trân châu này là bảo bối vô giá, nhưng nó không còn có ý nghĩa với ta nữa, vì thế ta tặng lại cho cậu.” Nói xong lão rùa liền biến thành rồng rồi bay đi.

Hóa Tử cầm hai tư viên ngọc trong tay rồi lại vội vàng lên đường, về đến ngọn núi nọ gặp lại lão hòa thượng, lão hỏi anh Phật đã nói những gì, anh liền đem lời của Phật Chủ kể lại, lão hòa thượng nghe vậy thì vui lắm, và tặng ngay chiếc gậy cho người ăn xin, sau đó lập tức cưỡi mây bay đi.

Người ăn mày nhận được phúc báo

Người ăn mày đến cửa nhà viên ngoại, bỗng nhiên trong nhà một cô gái xinh đẹp chạy ra, cô nói giọng mừng rỡ: “Người đi gặp Phật chủ đã quay về rồi.” Viên ngoại chạy lại ông rất ngạc nhiên, tại sao con gái ông lại biết nói… Khi nghe người ăn mày kể lại lời Phật Chủ, viên ngoại vô cùng vui mừng, liền gả con gái cho anh.

Câu chuyện đã kết thúc, cuối cùng người ăn mày cũng không hỏi được Ðức Phật về vận mệnh của mình, nhưng lại có được đáp án trong quá trình đi Tây Thiên.

Bàn luận:

Sống trên đời, có người nghèo, người giàu, người sang kẻ khó, kì thực đều không phải ngẫu nhiên. Thảy đều là do Đức, Nghiệp của người ấy tạo thành. Người mà kiếp trước làm việc thiện, sẽ tích phúc báo ở kiếp sau. Người xưa làm nhiều việc ác, kiếp này phải trả nên mới phải chịu khổ tiêu nghiệp.

Vậy nên muốn cải tạo số mệnh, chỉ cần hành Thiện, tích Đức, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình như người ăn mày kể trên, thì phúc phận đương nhiên sẽ được hồi đáp. Những gì mình nhận lại chính là những điều đã cho đi. Sống trên đời, cái khó nhất là nghĩ cho người trước khi nghĩ cho mình. vi tha (vì người) mà không phải là vị tư. Nếu làm được thế thì thảy những gì nên đắc đều sẽ được.


Biên dịch Thiếu Kỳ


Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

8 điều Không nên và Nên làm sau bữa ăn


Nhiều người mắc phải những thói quen không nên làm sau bữa ăn mà không hay biết (Ảnh: Internet)

Căng da bụng, chùng da mắt, sau bữa no nê lại được ngủ nghỉ thì thật là tốt! Thực ra đó là điều không nên làm. Và còn nhiều điều nên và không nên làm sau khi ăn nữa, chắc chắn bạn sẽ rất bất ngờ đấy!

1. Không nên: Ăn trái cây

Mọi người thường có thói quen ăn tráng miệng bằng trái cây, tức là ăn hoa quả ngay sau khi kết thúc bữa chính. Trên thực tế đây không phải là thời điểm thích hợp nhất để ăn trái cây.

Mỗi loại thức ăn đều có tốc độ tiêu hóa khác nhau. Do đó cùng ăn các loại thức ăn có tốc độ tiêu hóa như nhau là tốt nhất. Trái cây chứa đường đơn giản nên hầu hết có tốc độ tiêu hóa nhanh. Nếu bạn ăn trái cây ngay sau bữa cơm, thì nó sẽ không thể ngay lập tức xuống ruột để được tiêu hóa.

Hóa ra là vì lúc này trái cây đang bị “mắc kẹt” cùng với lượng thức ăn của bữa chính. Đó là lý do bạn nên ăn trái cây sau bữa ăn chính 2 tiếng hoặc trước bữa ăn 1 tiếng.

2. Không nên: Uống trà


Trà xanh tốt cho sức khỏe tuy nhiên không nên uống sát sau bữa ăn. (Ảnh: Internet)

Trà có chứa nhiều chất chống oxy hóa mạnh mẽ nên rất có lợi cho sức khỏe. Tuy nhiên các chuyên gia dinh dưỡng không khuyến khích mọi người uống trà ngay sau bữa ăn.

Uống trà sau bữa ăn sẽ khiến việc tiêu hóa và hấp thu chất dinh dưỡng trở nên khó khăn hơn. Trà có tính acid nên làm cản trở cơ thể tiêu hóa protein từ thịt, cá v.v.

Đồng thời một số chất trong trà sẽ gắn vào sắt, khiến việc hấp thu sắt từ bữa ăn sẽ trở nên khó khăn hơn đôi chút. Đó là lý do tại sao bạn không nên uống trà trong vòng 1 tiếng sau khi ăn. Và đặc biệt chú ý điều này nếu bạn bị thiếu sắt.

3. Không nên: ngủ

Nằm ngủ sau khi ăn thực sự không tốt cho sức khỏe. Trước tiên, do tư thế nằm có thể khiến dịch dạ dày trào ngược lên thực quản, gây cảm giác ợ hơi, ợ chua, nóng rát khó chịu. Về lâu dài, nằm ngủ ngay sau khi ăn theo một nghiên cứu còn có liên quan với đột quỵ, tuy nhiên cần nghiên cứu thêm để xác nhận điều này.

Các chuyên gia khuyên rằng, bạn nên ngủ sau bữa ăn ít nhất 2 tiếng.

4. Không nên: tắm


Tắm ngay sau ăn sẽ cạnh tranh máu với dạ dày, cản trở tiêu hóa (Ảnh: Internet)

Tắm ngay sau ăn sẽ làm trị trệ tốc độ tiêu hóa thức ăn. Khi tắm nhiệt độ cơ thể gia tăng, đòi hỏi phải bơm nhiều máu ra bề mặt cơ thể để thải nhiệt, thay vì bơm máu cho dạ dày để tiêu hóa thức ăn.

Vậy nên lý tưởng nhất là không tắm trong vòng 30 phút sau khi ăn.

5. Không nên: Hút thuốc

Với nhiều người thì hút thuốc ngay sau ăn đã trở thành một thói quen. Tuy nhiên bên cạnh những tai hại sức khỏe chúng ta thường nghe như ung thư phổi hay bệnh tim mạch, hút thuốc vào thời điểm này còn gây hại cho hưởng tiêu hóa. Đó là gây loét dạ dày, làm hội chứng ruột kích thích thêm trầm trọng và làm tổn thương lớp cơ của ruột già.

6. Nên: Uống nước ấm

Trong vòng 1 giờ đầu tiên sau bữa ăn, dạ dày sẽ cần máu, năng lượng là nhiệt để xử lý thức ăn và tống xuống ruột non. Do đó nghỉ ngơi và uống nước ấm trong lúc này là giải pháp lý hữu hiệu để dành năng lượng và cung cấp nhiệt cho dạ dày yên trí xử lý thực phẩm.

Và sẽ càng thêm tuyệt vời nếu bạn tránh không ăn hay uống đồ lạnh trong khoảng thời gian này.

7. Nên: Trò chuyện với mọi người

Sau bữa ăn là thời điểm dạ dày vất vả lao động để xử lý đồ ăn thức uống. Để đảm bảo đủ máu đến dạ dày và không ảnh hưởng đến hoạt động tiêu hóa, điều bạn cần làm là nghỉ ngơi, tránh hoạt động mạnh hay lao động trí óc căng thằng. Bạn có thể ngồi xem tivi, nghe nhạc, đọc sách, và hay hơn cả là trò chuyện vui vẻ nhẹ nhàng với mọi người sau bữa cơm.

8. Nên: Mặc quần áo rộng

Để tránh cảm giác ợ nóng khó chịu trong hội chứng trào ngược dạ dày thực quản, bạn không nên mặc quần áo quá chật, bó bụng. Mặc đồ chật bụng cũng sẽ gây cảm giác đè ép khó chịu trong bữa ăn.

Do vậy bạn đừng quên mặc đồ rộng rãi thoải mái trong và sau bữa ăn nhé.


Đại Hải tổng hợp

Bị người yêu ruồng bỏ, cô gái đau đớn tự vẫn, bà lão quét rác chỉ 1 chiếc lá không ngờ cứu mạng cô


Có một đôi nam nữ họ yêu nhau say đắm, cô gái nguyện cả đời này sẽ theo chàng trai. Nhưng một ngày kia, chàng trai đã bỏ cô gái đi theo người khác.


Cô gái trong lòng vô cùng buồn bã và đau khổ, nỗi đau đớn khiến cô chìm trong tuyệt vọng, những kỷ niệm yêu thương, hình ảnh của chàng trai lúc nào cũng quanh quẩn bên cô. Một ngày cô không thể chịu được nữa, cô đã đi đến nơi cô và chàng trai hẹn hò lần đầu tiên để tự vẫn…

Toan gieo mình bên bến sông tự vẫn, thì bà lão quét rác gần đó bỗng nhìn thấy và ngăn cô lại. Quá đau buồn cô ngất lim trong tay bà lão. Khi tỉnh lại cô đã kể cho bà nghe tất cả những gì mà cô đã trải qua. Bà lão vỗ về cô và chỉ vào cái cây và nói:

Cháu có nhìn thấy những chiếc lá đang rơi khỏi cái cây không?


chiếc lá lìa cành… (Ảnh: Internet)

Cô gái gật đầu: Có bà ạ.

Cháu có nghĩ chiếc lá sẽ mãi ở trên cây không?

Cô gái lắc đầu: Không bà ạ.

Bà lão mỉm cười vừa quét những đám lá khô dưới gốc cây vừa nói:

Những sự tình đã qua, như chiếc lá đã rời cành, có muốn nó trở lại cây cũng không được, bởi vì đó là chuyện tự nhiên, đau buồn vì một chiếc lá đã rụng khi đến lúc thì nó phải rụng, vậy chẳng phải vô ích sao.


Cô gái ngạc nhiên dường như tỉnh ngộ, nhưng vẫn buồn bã nén tiếng thở dài.

Bà lão lại bình thản nói tiếp:

Một chiếc lá lìa cành, nhưng cây không vì thế mà chết, Nếu biết tưới nước và chăm sóc, thì cái cây ấy rồi sẽ lại đâm chồi nảy lộc thay lá mới…

Những nỗi buồn, suy nghĩ tiêu cực cũng giống như đám lá khô này vậy, hãy quét chúng đi cháu sẽ cảm nhận được một khoảng sân sạch sẽ và mát mẻ, đừng tiếc một chiếc lá rụng để rồi lỡ cả một mùa xuân cháu ạ.


Cô gái bừng tỉnh ngộ, nhoà lệ cảm tạ bà lão.

Đại Kỷ Nguyên bàn:

Trong cuộc đời này, người đến kẻ đi hết thảy đều là duyên phận. Mà duyên phận đương nhiên không phải do cầu mà đến. Mọi sự dù nhỏ, đều có sự an bài đặt định của trời xanh. Nên cổ nhân mới nói rằng, thuận theo tự nhiên ấy là lẽ sống của người đã ngộ Đạo.

Kỳ thực nhiều lúc chúng ta không hiểu được ý nghĩa của nhân duyên, trước một sự việc nào đó không như ý mình thì đau khổ dằn vặt, chấp mãi vào một sự tình, một người nào đó, tưởng như không có người ấy thì thế giới tan vỡ, hoang lạnh,… Kỳ tình, đấy là sự mê mờ vào tình ái rồi chìm đắm trong cô đơn mà hủy hoại tuổi xuân.


Vạn sự tuỳ duyên, ấy là lẽ sống của người ngộ Đạo. (Ảnh minh hoạ)

Nếu bạn tin rằng, cái gì của mình sẽ là của mình, cái gì không là của mình, sẽ không bao giờ là của mình, bạn sẽ thấy cuộc đời thật ra rất giản dị.. Yêu thương chân thành và đừng mong đáp lại thì biết đâu, như câu nói của Phật gia, không cầu mà tự nhiên đắc được

Vả chăng, nếu một người không thể xứng đáng với tấm lòng của bạn, thì chẳng phải càng không có lý gì để bạn khổ đau. Kỳ thực mọi chuyện đều là định mệnh. Nếu làm được vạn sự tùy duyên bạn sẽ thấy hạnh phúc thực sự không phải do ai mang tới, bởi một lẽ đơn giản là, nếu niềm hanh phúc ấy được quyết định bởi người khác, thì họ có thẻ mang đến cho bạn cũng có thể lấy đi bất cứ lúc nào,

Niềm hạnh phúc chân chính, là thứ hanh phúc đến tự trong lòng mình, bằng an nhiên, tự tại và bao dung với những gì đã qua để mở lòng cho những gì đang tới. Cuối mỗi con đường không phải là tận cùng, trừ khi bạn không chịu rẽ……

Thành Vũ

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Thức khuya, ít ngủ… Đây chính là sát thủ của gan


Thức khuya gây tổn hại cho gan (Ảnh: Internet)

Tỉ lệ số người mắc bệnh về gan ngày càng đang tăng nhanh, không đợi tuổi tác và đến khá bất ngờ, mà nguyên nhân lại có thể chính là từ những thói quen sinh hoạt hàng ngày.


Nếu như chức năng gan không còn bình thường, bạn sẽ vừa già vừa xấu, dễ cau có khó chịu, thậm chí chẳng thể giữ nổi sinh mạng nữa. Nhiều bệnh về gan không dễ nhận ra cho đến lúc sự tình đã trầm trọng, lý do là vì tế bào gan không có dây thần kinh cảm giác, nên ngay cả khi tế bào bị tổn thương, chúng cũng không “một lời than thở” và bạn không hay biết.

Có nhiều nguyên nhân gây tổn hại cho gan, trong đó không thể bỏ qua việc thức khuya dậy sớm, thiếu ngủ trầm trọng của rất nhiều người hiện nay.

Cuộc hiện đại khiến nhiều người có thói quen thức đêm hoặc phải làm việc buổi đêm, chẳng hạn như công việc IT, người làm trong ngành truyền thông, học sinh sinh viên ôn bài, có người vì nghiện game, nghiện internet, lang thang chít chát thâu đêm v.v. Sinh hoạt như vậy sẽ đảo lộn vận hành sinh học bình thường của cơ thể, cũng thường xuyên thiếu ngủ. Cho dù ngủ bù vào hôm sau cũng không hồi phục được hoàn toàn, hậu quả lâu dài với sức khỏe rất ghê gớm.

Gan là cơ quan giải độc lớn nhất, nên đóng vai trò rất quan trọng đối với khả năng sinh tồn của cơ thể người. Nếu như thường xuyên thức khuya sẽ khiến gan không chịu nổi gánh nặng quá lớn, dễ phát bệnh về gan. Ở người thường xuyên thức đêm sẽ thường thiếu ngủ do sinh hoạt chính vào ban ngày, khiến sức đề kháng của cơ thể giảm xuống, đồng thời ảnh hưởng đến khả năng tự sửa chữa phục hồi của gan vào ban đêm. Đặc biệt đối với người bị viêm gan B, viêm gan C thì thức đêm càng làm bệnh tình thêm trầm trọng.


Không chỉ gan mà nhiều cơ quan khác cũng bị ảnh hưởng nếu bạn ngủ muộn (Ảnh: Internet)

Theo lý luận về kinh mạch của Đông Y, ban đêm từ 11h tới 2h sáng là lúc khí huyết kinh Can mạnh nhất, là thời gian gan được nuôi dưỡng tốt nhất, cũng là thời điểm gan bài độc mạnh mẽ. Tuy nhiên để đạt được hiệu quả tốt nhất thì cơ thể phải tiến hành trong trạng thái ngủ say.

Do đó thức đêm thường xuyên khiến gan không thể xử lý hoàn toàn chất độc, khí huyết mới không thể sinh, cứ mãi như thế, gan không được nuôi dưỡng đầy đủ, tế bào gan bị tổn thương khó có thể hồi phục mà ngược lại càng thêm trầm trọng, tạo thành tổn thương lớn đối với cơ thể. Lâu ngày, sẽ khiến da thô ráp, dễ mệt mỏi, thường cảm thấy miệng đắng, họng khô, dễ nóng giận. Chức năng giải độc của gan do vậy mà bị hao tổn, khiến lượng độc tố bình thường phải bị thải ra ngoài nay lưu lại trong máu. Có một nghiên cứu cho thấy ở tư thế đứng thẳng lượng máu lưu hành trong gan giảm 40%, khi vận động thì giảm 80-85%, vì vậy ở tư thế nằm, nghỉ ngơi lượng máu đến gan nhiều hơn rõ rệt.

Mặt khác ở những người thường xuyên thức đêm sẽ tiết adrenalin nhiều hơn so với người bình thường, nên làm gia tăng gánh nặng cho gan và thận, ảnh hưởng đến chức năng bình thường của gan và thận.

Do đó những người ngủ muộn tốt nhất nên điều chỉnh thời gian làm việc và nghỉ ngơi, giải trí hợp lý. Để gan bài độc hữu hiệu thì mỗi tối nên đi ngủ trước 11 giờ. Ngoài ra, người thức đêm cần chú ý bổ sung những chất dinh dưỡng đặc biệt, như bữa tối cần ăn nhiều thực phẩm giàu vitamin B và albumin, như ngũ cốc toàn phần (gạo lứt, ngô), gan, thịt nạc, các loại đậu v.v.


Theo NTDTV / Yeuonline.net
Đại Hải t/h

Cậu bé ăn mày quỵt tiền cơm, chủ quán giữ lại nói 1 câu, 20 năm sau chuyện khó tin xảy ra…


Một ngày, sau khi hết tiết giảng và trở về văn phòng, người bảo vệ đưa cho tôi một số tiền cùng hóa đơn thanh toán. Cả chục triệu đồng tiền nợ… Tôi thấy rất kỳ lạ, không nhớ nổi là đã cho ai mượn số tiền này. Nhìn lại hóa đơn, tôi chỉ thấy thấy dòng chữ ngay ngắn ghi: “Cậu bé ăn xin của 20 năm trước“… Tôi lặng người, dòng ký ức năm nào chợt ùa về miên man. Chẳng lẽ là cậu bé đó sao?


20 năm trước, mẹ tôi bán hàng cơm cho học sinh ở cổng trường. Tính vốn hay thương người, bà thường làm những hộp cơm ngon và bán với giá rẻ hơn cho những đứa trẻ nghèo khổ. Vì thế học sinh đến mua cơm rất đông. Ai ai cũng quý mến bà.


Hồi đó mẹ tôi còn làm nghề bán hàng cơm cho học sinh (Ảnh minh họa: Bedandchai Blog)

Ngày ấy, tôi vừa tốt nghiệp đại học. Trong lúc chờ việc, tôi thường ra quán phụ mẹ bán cơm. Một hôm, khi đang bận bịu bưng cơm phục vụ, đột nhiên tôi thấy như có ai đó đi qua quệt phải lưng mình. Đó là một cậu bé khoảng chừng 10 tuổi, mặc một bộ quần áo mỏng đã rách tả tơi. Trong khi ấy, trời đã bắt đầu trở vào đông.

Tôi thấy mẹ khẽ mỉm cười rồi đưa cho cậu bé một hộp cơm cứ như thể chuyện ấy đã quá quen thuộc. Nhưng không đợi tôi trao tay hộ, cậu bé vội giật lấy cơm, ném tiền vào hộp rồi vùng chạy mất. Một người tỏ vẻ tức giận nói: “Thằng ăn mày này toàn lừa tiền cơm, rất nhiều lần đều như vậy. Nếu lần sau còn thế thì phải dạy cho nó một trận!”. Tôi ngạc nhiên kiểm tra lại hộp tiền thì thấy quả thực là cậu bé chỉ đưa có 1 tờ 200 đồng.

Khi tôi trách mẹ quá sơ ý, bà nói: “Mẹ biết mỗi lần thằng bé chỉ bỏ vào đó 1 tờ 200 đồng. Chỉ có điều ta cũng nên giữ đạo nghĩa. Đứa trẻ này đã mất cả cha lẫn mẹ, rất đáng thương. Mẹ cũng chỉ có thể giúp nó đến như vậy.”


Mẹ tôi luôn làm những hộp cơm ngon hơn mà chỉ bán cho những đứa trẻ với giá rẻ bèo (Ảnh: Extraordinary Amazonaws)

Tôi vẫn không đồng ý nói: “Mẹ thật quá hồ đồ, đây mà là giúp cậu ta sao?“. Nhưng tôi chưa kịp nói xong thì mẹ đã gạt đi và không nghe nữa, cứ nhất mực làm theo ý mình như vậy. Tôi biết rõ là dù có nói gì cũng vô dụng. Mẹ suốt ngày niệm Phật, chỉ một lòng muốn giúp người khác nhưng lại không nghĩ sâu hơn. Thế là tôi muốn tự tay xử lý chuyện này.

Ngày hôm sau, cậu bé ăn xin lại tới quán. Cậu ta vẫn giành lấy cơm như những lần trước, ra vẻ rất vội vàng và chuẩn bị ném tiền vào hộp. Lúc đó tôi thình lình nắm lấy tay cậu… Tờ tiền ít ỏi rơi ra ngoài. Mọi người đều quay lại nhìn. Cậu bé rất bối rối, xấu hổ, rồi chực khóc. Lúc đó tôi cười nói: “Mua như vậy thì không đủ ăn đâu! Em cứ lấy cơm đi, phần còn thiếu sau này hãy trả“. Nói xong tôi thả tay cậu ra.

Cậu bé sợ hãi cầm hộp cơm, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. Tôi lại bảo: “Đi đi, anh biết rõ em nhất định sẽ trả! Nhớ nhé! Sau này phải trả cả vốn lẫn lãi!“. Cậu bé suy nghĩ mất một lúc, rồi sau đó im lặng quay người, đi thẳng từng bước một, chứ không còn chạy như trước kia nữa. Kể từ đó, cậu vẫn thường đến ăn, và trả 200 đồng…


Đang chìm trong dòng suy nghĩ miên man thì anh Trương, người bảo vệ lại vội vã quay lại tìm tôi nói: “Tôi quên! Còn một phong thư nữa!“. Nhận lấy phong thư, tôi vội vàng mở ra đọc. Trong thư viết những dòng thế này:

“Tôi cuối cùng đã tìm được địa chỉ của anh. Suốt bao năm tìm kiếm, tôi mới có thể đem tiền trả lại, mới có thể hoàn lại ân tình 20 năm về trước. Lúc đó tôi đã lang thang khắp nơi, thường xuyên chịu đói rét. Một lần tôi tới cổng trường học giả vờ mua một hộp cơm. Tôi ném thử tờ 200 đồng vào hộp rồi nói xin mua cơm. Lúc đó tôi nghĩ, dù có bị phát hiện đi nữa thì dì bán cơm cũng rất hiền lành, sẽ không trừng phạt tôi. Nhưng dì cũng không phát hiện ra, tủm tỉm cười rồi đưa tôi một hộp.

Sau đó tôi bắt đầu dựa vào thủ đoạn và mánh khóe để có được bữa ăn. Tôi cảm thấy người tốt trong xã hội rất dễ bị lừa. Tôi thường xuyên nói dối, và trộm đồ trong hành lang, còn định trộm cả trong cửa hàng nữa. Lần đó khi bị anh tóm lấy, tôi đã nghĩ mình vậy là xong rồi, bị đánh rồi. Nhưng tôi đã không phải chịu trận đòn nào, mà lại còn được anh thả đi. Những lời nói của anh đã bảo vệ danh dự cho tôi, khơi dậy trong tôi mong muốn làm người tốt thực sự. Trong những năm sau này, mỗi khi nhớ đến ánh mắt của anh, tôi lại có thể tránh xa những điều xấu. Và dù phải tìm kiếm khắp nơi, dù phải đi bao xa, mất bao nhiêu thời gian, tôi vẫn muốn hoàn thành lời hẹn ước cũ”.


Mỗi khi nhớ đến ánh mắt của anh, tôi lại có thể tránh xa những điều xấu ở những đứa trẻ ăn xin khác… (Ảnh minh họa: Sociology WordPress)

“Một ngày nọ, khi nhìn thấy tôi ngồi co ro vì giá rét, một phụ nữ đã trở về nhà mang cho tôi mấy chiếc áo. Sau đó tôi phát hiện trong túi áo có rất nhiều tiền. Lúc đó tôi rất đói, rất muốn giữ lại số tiền này, nhưng ánh mắt của anh lại hiện lên làm tôi thay đổi ý nghĩ. Tôi phải mất cả ngày mới tìm được nhà người phụ nữ nọ. Hai vợ chồng họ đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi tới trả lại tiền. Họ khóc nức nở ôm tôi vào lòng, rồi liên tục nói tôi là đứa trẻ tốt. Khi đó con gái hai vợ chồng vừa bị bệnh mà qua đời, tôi may mắn trở thành con nuôi của họ. Cuộc sống từ đó trở nên tốt hơn, tôi được cha mẹ nuôi thương yêu hết mực, được đi học. Giờ tôi đã trở thành giáo viên…”


Giờ đây đứng trên bục giảng, chắc chắn cậu bé ăn xin năm xưa sẽ nói với học sinh của mình rằng: Chỉ có thành thật mới mang lại hạnh phúc! (Ảnh: Nature World News)

Quả thực đúng là cậu bé đói khổ năm ấy. Đúng là Trái Đất tròn. Tôi thầm cảm thấy may mắn vì đã không vô tình hủy hoại một con người. Giờ đây đứng trên bục giảng, chắc chắn cậu bé ăn xin năm xưa hoàn toàn có thể dõng dạc giảng cho học sinh của mình rằng: “Hạnh phúc chỉ đến với những người thành thật!”.

Một câu nói, đôi khi có thể thay đổi cả số phận một con người. Hủy hoại hay cứu vớt một người cũng chỉ vì một câu nói, một thái độ. Chủ quán cơm và con trai mình trong câu chuyện trên đã hành xử thật đẹp, đầy đạo nghĩa. Cậu bé ăn mày không có tiền ăn nhưng cậu không hề ăn cắp, vẫn cố gắng trả tiền dù số đó chẳng có thể chẳng thấm thoát gì. Chủ quán đối đãi với cậu bằng thiện tâm của một người tu Phật thì cậu cũng đối đãi với bà bằng sự trung thực, chân thành.

Hơn 20 năm sau, chẳng ai ngờ một câu nói của con trai chủ quán cơm đã khiến cuộc đời cậu bé ăn xin năm nào thay đổi. Từ một đứa trẻ quỵt tiền cơm, cậu đường đường trở thành người thầy, người dạy cho những đứa trẻ đạo lý làm người. Đó chẳng phải là một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại hay sao? Đó chẳng phải để người ta nhận ra rằng sự chân thật, thẳng thắn mới mang lại hạnh phúc đích thực hay sao?

San San – Hữu Bằng

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Người gánh phân nghèo hèn gặp Đức Phật trong ngõ hẻm, Ngài chỉ nói 1 câu đủ thay đổi cuộc đời anh mãi mãi


Khi Đức Phật tại thế, Ấn Độ vẫn còn nhiều tầng lớp giai cấp khác nhau. Trong đó, tầng lớp Thủ-đà-la (tiện dân) là những người nghèo hèn nhất, bị coi là dơ bẩn và xếp ngang hàng với súc vật, họ phải sống dưới đáy cùng của xã hội và không được tôn trọng như một con người.

Con dắt cha mù lòa vào quán mì ăn, được cho 1 đĩa thịt bò, hành động của cậu khiến ai cũng

Ở thành Xá Vệ có một “tiện dân” tên là Ni Đề. Ni Đề rất hiền lành và lương thiện, ngày ngày đều phải chùi dọn phân trong các nhà xí, làm những việc ‘bẩn thỉu’ mà không có ai muốn làm.

Một ngày, Đức Phật cùng với tôn giả A Nan đi trong thành Xá Vệ, đến một con hẻm nhỏ thì bỗng gặp Ni Đề. Lúc đó, Ni Đề đang quẩy một gánh phân đầy. Khi nhìn thấy Đức Phật, anh ta hoảng sợ tìm cách đi vòng để tránh phải gặp ngài. Nhưng vì con đường quá hẹp nên anh chỉ có thể cúi mặt xuống đường và thưa rằng: “Bạch đức thế tôn, thân con nhơ uế, xin đức thế tôn đừng lại gần kẻo mất đi sự thanh tịnh của ngài”.

Đức Phật liền tiến đến Ni Đề và nói: “Này Ni Đề, con có muốn xuất gia làm hòa thượng không?”

Thuở ấy, tăng nhân và tu sĩ (tầng lớp Bà-la-môn) được coi là cao quý nhất trong xã hội, vượt trên cả hàng vương tôn hay quý tộc. Đó là chốn linh thiêng mà những kẻ tiện dân tầm thường như Ni Đề không bao giờ dám đặt chân vào.

Bởi vậy, Ni Đề bối rối trả lời: “Ngài là Đức Phật cao quý, còn con chỉ là kẻ hèn mọn, làm sao dám sánh với đệ tử của ngài?”

Đức Phật nói:

“Phật Pháp như nước sạch, có thể tẩy tịnh mọi điều dơ bẩn. Dù là bất kể thứ gì trên thế gian, một khi được tắm rửa trong Phật Pháp liền trở nên thanh tịnh.
Phật Pháp như lửa thánh, có thể đốt mọi thứ nhơ bẩn thành tro bụi. Dù đó là vật gì, một khi lửa thiêng chạm đến lập tức đều trở nên thuần khiết.
Pháp của Phật đối với chúng sinh là bình đẳng, không hề phân biệt giàu nghèo. Bất cứ ai có tâm tín Phật đều có thể tu hành và thoát khỏi bể trầm luân”.

Lời Phật dạy làm Ni Đề cảm động, anh vững tâm tu luyện và trở thành một đệ tử tinh tấn của ngài. Chẳng bao lâu anh đã đạt được trí huệ giác ngộ, chứng đắc quả vị A-La-Hán.

Thế nhưng việc Ni Đề được Phật cứu độ đã khiến những kẻ hợm hĩnh trong xã hội trở nên đố kỵ. Làm sao một kẻ tiện dân thấp kém lại được làm hòa thượng và hưởng bố thí của mọi người? Vì vậy mà bất cứ nơi nào Ni Đề đến, họ sẽ tránh xa; thấy Ni Đề ngồi chỗ nào, họ sẽ lau chùi như thể đó là nơi nhơ bẩn. Cuối cùng, khi cơn bất bình và giận dữ lên đến đỉnh điểm, họ tâu lên vua và nói rằng Đức Phật không thể xem Ni Đề như đệ tử.

Vua hay tin ấy, bèn thân chinh đến hỏi chuyện Đức Phật. Khi chiếc xe ngựa đến cổng, vua phải bước xuống và đi bộ một đoạn. Bỗng ông nhìn thấy vị hòa thượng đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá lớn. Vua liền nói lời nhã nhặn: “Ta muốn gặp Đức Phật, ngài có thể vào trong thưa chuyện này không?” Vị hòa thượng đi xuyên qua tảng đá, khi trở ra lại xuyên qua tảng đá như đi trong không trung.

Khi vua gặp Đức Phật, ông đã bày tỏ sự kính trọng: “Bạch đức thế tôn, vị hòa thượng lúc nãy có một năng lượng siêu phàm hiếm thấy. Ngài có thể cho tôi biết cao danh quý tính của vị ấy không?”

Đức Phật mỉm cười: “Đó chính là Ni Đề, là người mà bệ hạ muốn hỏi ta. Ta độ nhân không phân biệt giàu nghèo, bởi tất cả chúng sinh là bình đẳng”.

Cuối cùng Đức Phật nói:

Ví như trong hồ có hoa sen thơm ngát, chúng ta có nên vì bùn nhơ mà vứt bỏ đóa sen tươi đẹp đó không?”.


Theo Chánh Kiến / Yeuonline.net
Hồng Liên biên tập

Con dắt cha mù lòa vào quán mì ăn, được cho 1 đĩa thịt bò, hành động của cậu khiến ai cũng lặng người

Một cậu thiếu niên dẫn theo người cha mù đến tiệm mì. Cậu lớn tiếng gọi 2 bát mì bò, sau đó lại chỉ vào thực đơn, ra hiệu để chủ quán đổi một bát mì bò thành mì suông. Bát mì bò còn lại cậu nhường cho cha, nhưng hành động sau đó mới thực sự khiến ai nấy đều suy ngẫm.


Người cha chẳng may mắc chứng mù lòa. Cậu con trai hiếu thảo cẩn thận hướng dẫn cha từng chút một dò dẫm bước đi. Cậu mặc bộ quần áo giản dị, cha cậu cũng vậy. Có lẽ cuộc sống của họ cũng không lấy làm khá giả gì cho lắm. Lúc mới bước vào quán, cậu gọi to: “Bác chủ tiệm, cho cháu hai bát mì bò!”.

Khi chủ tiệm mì đang lúi húi viết vào hóa đơn thì cậu mau chóng ra dấu hiệu. Cậu chỉ tay lên bảng giá treo tường rồi nói nhỏ rằng mình chỉ mua 1 bát mì bò, bát còn lại là mì suông, không có thịt. Chủ tiệm nhìn cậu ngạc nhiên, còn cậu thì chỉ biết cười áy náy. Thì ra, cậu gọi lớn tiếng hai tô mì bò là để cha nghe thấy, nhưng thực tế cậu lại sắp hết tiền mà không muốn để cha lo lắng. Chủ tiệm lúc này mới nở nụ cười, rồi sai người phục vụ mang đến hai bát mì nóng hổi. Cậu đưa bát mì bò tới trước mặt cha rồi kính cẩn mời: “Cha, bát mì bò đang ở trước mặt, cha từ từ ăn kẻo bỏng.” Còn cậu bưng bát mì suông đến gần phía mình.

Người cha cũng chưa vội ăn, ông lấy đũa rồi tìm thịt bò trong bát, sau đó liên tục gắp vào bát của cậu con trai. Người cha nói: “Ăn đi, ăn đi con. Con học hành vất vả, ăn nhiều một chút còn có sức mà học. Cố gắng lên đại học, tương lai làm nhiều việc tốt cho xã hội.” Người cha nói với con bằng giọng rất hiền từ, mặc dù đôi mắt của ông không còn nhìn được nữa. Gương mặt ông hằn lên nhiều nếp nhăn nhưng vẫn không che nổi nụ cười ấm áp của người cha đối với con mình.


Cậu con trai không hề ngăn cha lại mà vẫn giữ im lặng. Khi cha gắp thịt bỏ vào bát của cậu thì cậu lại lặng lẽ gắp trở lại bát của cha. Cứ như thế, thịt bò trong bát của cha giống như là có rất nhiều vậy. Người cha rất ngạc nhiên, không giấu nổi xúc động nói: “Tiệm mì này thật tốt, trong bát mì họ làm có rất nhiều thịt bò con ạ.”

Chủ quán đứng bên cạnh không khỏi ái ngại. Mấy miếng thịt ấy chỉ mỏng tang, vốn rất ít ỏi, chỉ vừa đủ vài gắp mà thôi. Lúc này cậu con trai mới lên tiếng: “Cha à, cha ăn đi, bát mì của con không chứa nổi nữa rồi.”

Người cha đáp lại: “Tốt, tốt, con cũng mau ăn đi, thịt bò thật sự có rất nhiều dinh dưỡng đấy!”

Một người phụ nữ không quen biết lúc đó đang đứng ở bàn bên cạnh, lặng lẽ quan sát hai cha con. Vừa lúc đó, người phục vụ nhà bếp bưng ra cho cô một đĩa thịt bò. Cô liền bảo anh ta chuyển đĩa thịt bò đến bàn của hai cha con. Cậu con trai nhìn quanh rồi nhắc ông chủ: “Anh đầu bếp ơi, hình như anh nhầm tôi với ai đó, tôi không gọi thêm thịt bò mà”.

Lúc này người phụ nữ mới mỉm cười đi qua nói: “Hôm nay công ty chúng tôi làm lễ kỷ niệm ăn mừng hàng năm. Đĩa thịt bò kia là tặng cho cậu đấy”. Cậu con trai cười tỏ vẻ không có vấn đề gì. Rồi cậu gắp mấy miếng thịt bò để vào bát cho cha. Chỗ thịt còn lại cậu cho vào túi mang về.

Mọi người lặng lẽ nhìn hai cha con ăn xong cho đến khi rời đi. Mãi đến khi thu dọn bàn, người phục vụ bất ngờ phát hiện cậu học sinh kia đã để lại một ít tiền kẹp dưới đế bát. Số tiền có lẽ cũng bằng với số tiền mua chỗ thịt bò đó. Mọi người đều lặng đi vì cảm động và không ai nói thêm lời nào nữa…


Người xưa dạy “Bách thiện hiếu vi tiên“, nghĩa là “Chữ hiếu đứng đầu trăm nết tốt”. Hàng nghìn năm qua, người phương Đông đã rất coi trọng đức hiếu thảo. Người Việt cũng có câu: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Cậu thiếu niên đã để lại một bài học quý giá về lòng hiếu thuận cũng như sự tự trọng. Hoàn cảnh hai cha con rất đáng thương, người cha lại còn mù lòa. Nhưng cuộc sống nghèo khó không thể đánh gục họ. Cậu con vẫn rất hiếu thảo với cha còn người cha cũng cực kỳ chăm chút cho con trai. Cũng không phải vì nghèo khổ mà họ tự tiện nhận đồ, nhận sự bố thí của người khác. Họ rất tự trọng, sống một đời đạm bạc nhưng rất cao khiết.

Trong cuộc đời không phải lúc nào may mắn cũng ở bên cạnh bạn. Những đêm bão tố, những ngày sóng gió vẫn luôn ập đến không ngờ. Đương nhiên bạn không thể thay đổi, cải biến những khó khăn trong đời mình. Nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn cách đối diện với chúng tích cực hơn. Chỉ khi ấy bạn mới nhận ra đâu mới chính là giá trị chân chính của đời mình.


San San – Hữu Bằng

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

10 thói quen tốt giờ nghỉ trưa giúp bạn thành đạt nhất định phải nhớ, số 9 nhiều người Việt thường coi nhẹ


Đa số những người thành công thường có cách làm việc rất khoa học. Họ luôn có các kế hoạch trong đầu và tận dụng từng giây từng phút trong ngày để tránh lãng phí thời gian.


Chìa khóa của thành công không chỉ nằm ở sự nỗ lực và làm việc chăm chỉ mà còn nằm ở cách tận dụng thời gian và lên kế hoạch một cách hiệu quả.

Khi hầu hết mọi người tận hưởng giờ nghỉ trưa tại công sở bằng cách ăn một chút gì đó rồi ngồi lướt Facebook hay đi cafe nói chuyện phiếm, thì những người thành đạt thường sử dụng thời gian theo một cách rất logic và hợp lý. Hãy đọc 10 điều dưới đây để biết được họ thường làm gì vào buổi trưa và học hỏi những thói quen tốt này của họ nhé!

1. Ăn uống là­nh mạnh

Những người thành công thường duy trì một chế độ ăn khoa học và điều độ để nâng cao sức khỏe và trí tuệ. Họ biết rằng khẩu phần ăn ảnh hưởng tới trí nhớ cũng như hiệu quả làm việc, vì vậy họ tránh xa các món ăn có chứa nhiều carbon hydrate­­ và làm bạn với các món ăn tốt cho trí não như: hạnh nhân, nho khô, hạt óc chó, quả bơ hay socola đen…

2. Ngủ trưa

Quả là khó có thể làm việc hiệu quả khi cơ thể cảm thấy uể oải, mệt mỏi! Một giấc ngủ trưa tuy chỉ 15 phút thôi nhưng sẽ giúp tinh thần bạn sảng khoái và làm việc tốt hơn. Bạn có biết rằng Winston Churchill và Thomas Edison đều thường hay ngủ những giấc ngủ ngắn để họ có thể làm việc tỉnh táo cả ngày?

3. Hãy lên một vài mục tiêu cho chính mình

Những người có một sự nghiệp vững chắc thường tự đặt mục tiêu cho riêng mình, điều đó thúc đẩy họ vươn tới thành công. Tại sao bạn không thử dành một ít thời gian trong giờ nghỉ trưa để vẽ ra một kế hoạch hay mục tiêu cụ thể trong tuần tới hay trong tháng tới, thậm chí là cho cả năm tới? Nếu không, việc lập ra kế hoạch công việc cần làm buổi chiều cũng đủ để bạn có một ngày làm việc hiệu quả hơn rồi.

4. Nhìn nhận lại tuần vừa qua

Hướng đến mục tiêu phía trước là rất quan trọng nhưng việc dành thời gian để ngồi suy ngẫm lại những điều vừa trải qua là một điều vô cùng thiết yếu. Người thành công thường có khả năng tự đánh giá về bản thân mình cũng như về tình huống khá tốt và với một cái nhìn rất khách quan. Bạn có thể bắt đầu từ những việc đơn giản như ngồi kiểm tra lại hòm thư của mình trong tuần vừa qua để xem mình có bỏ sót điều gì không chẳng hạn.

5. Hãy vận động nhiều hơn một chút

Rời khỏi bàn làm việc và ra ngoài vận động một chút là một thói quen rất tốt cho sức khỏe lẫn trí tuệ của bạn. Bởi việc này giúp bạn thoát khỏi trạng thái căng thẳng và nạp lại năng lượng cho cơ thể.

Thời gian nghỉ trưa rất ngắn, không đủ để bạn đăng ký tham gia một lớp tập yoga hay bất cứ môn thể thao nào, nhưng bạn có thể chỉ cần ra ngoài phòng làm việc và đi bộ loanh quanh một chút. Điều này cũng giúp bạn cảm thấy thoải mái và thư giãn hơn.

Nếu bạn vẫn ngồi ở bàn làm việc, nghĩa là bạn vẫn trong trạng thái “đang làm việc” và đương nhiên là sếp bạn sẽ có thể giao thêm một đống việc cho bạn trong giờ nghỉ trưa này.

6. Các mối quan hệ xã hội

Bạn có thể bất ngờ khi biết rằng yếu tố lớn tác động đến thành công không phải dựa trên những kiến thức sách vở mà phụ thuộc khá nhiều vào những mối quan hệ xung quanh.
Giờ nghỉ trưa sẽ là khoảng thời gian thích hợp để vừa ăn uống, vừa chuyện trò với một vài người bạn mới. Bạn sẽ không thể biết trước rằng mối quan hệ này sẽ mang đến điều tốt đẹp gì, nó có thể giúp ích cho công việc của bạn hoặc đơn giản chỉ là bắt đầu một tình bạn mới.

7. Hoàn thành một số việc nhỏ khác

Chắc chắn rằng những người thành công sẽ tận dụng thời gian làm việc một cách tối đa để hoàn thành công việc. Bất cứ công việc cá nhân nào như đi khám bệnh hoặc bảo dưỡng xe đều được họ thực hiện ngoài giờ làm việc, vì thế họ tận dụng thời gian nghỉ trưa quý giá để làm những công việc trên. Điều này giúp họ quản lý thời gian của mình tốt hơn, khiến họ hoàn toàn tập trung trong giờ làm việc cũng như có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn khi ở nhà.

8. Làm những việc mà bạn yêu thích

Đừng chỉ ra ngoài cơ quan để ăn trưa rồi vội vã trở về với công việc, mà hãy tận hưởng khoảng thời gian đó để làm những việc mà bạn thích. Bạn có thể thư giãn bằng cách gặp gỡ bạn bè của mình, làm những việc thỏa mãn niềm đam mê hay sở thích, hoặc dành chút thời gian để chăm sóc bản thân. Điều đó vừa giúp bạn thư giãn, vừa giúp bạn hoàn thiện bản thân và làm phong phú đời sống tinh thần của mình hơn.

9. Nói không với đồ điện tử

Thông thường vào giờ nghỉ trưa chúng ta sẽ check Facebook, đọc báo trên iPad… nhưng rất nhiều người thành công lại có sở thích tắt tất cả thiết bị điện tử để tận hưởng buổi trưa yên tĩnh không bị chi phối bởi công nghệ và mạng xã hội cũng như các mối quan hệ qua mạng cả trong công việc và bạn bè.

10. Đọc sách, báo

Hãy dành một chút thời gian trong giờ nghỉ trưa cho việc đọc sách báo. Việc đọc giúp tinh thần bạn tập trung hơn và đôi khi là phấn chấn hơn. Bill Gates nói rằng số sách mà ông đọc trong 1 năm là 50 quyển, nghĩa là trung bình cứ 1 tuần ông lại đọc hết 1 quyển sách. Một nghiên cứu đối với 1200 người giàu có trên thế giới đã chỉ ra rằng những người này đều có chung là thói quen đọc sách khi rảnh rỗi.

Hãy chọn cho mình một thói quen bạn thấy phù hợp với bản thân và thực hành theo nhé! Bạn sẽ nhận ra mình sẽ thay đổi tích cực thế nào nếu duy trì chúng trong một thời gian dài.

Theo Lifehack
Bảo Ngọc

Tướng tự tâm sinh: Sự khác nhau giữa người cảm ơn và người oán hận


Người luôn biết ơn có khuôn mặt hoà ái, phúc hậu, người luôn oán hận có khuôn mặt cau có, phờ phạc.

Một người trong tâm thường cảm ơn người khác và một người trong lòng tràn đầy oán hận thật quá khác nhau.


Khi tiếp nhận người khác, người cảm ơn sẽ tán thưởng ưu điểm của người đó, còn người oán hận sẽ bắt bẻ khuyết điểm của người khác.

Khi tiếp nhận ân huệ, người cảm ơn sẽ cảm động rơi nước mắt, còn người oán hận thì hiềm rằng chưa đủ.

Khi tiếp nhận xin lỗi, người cảm ơn sẽ tha thứ khoan dung, còn người oán hận sẽ khí hận đầy mình.

Khi tiếp nhận giúp đỡ, người cảm ơn sẽ cảm động và nhớ về công ơn của người khác, còn người oán hận chỉ biết phàn nàn người khác không đủ chu đáo.

Khi tiếp nhận lời khuyên, người cảm ơn sẽ cảm tạ tấm lòng tốt đẹp của người khác, còn người oán hận sẽ hoài nghi người ta có ý đồ xấu.

Bên ngoài thì mỗi người đều sống trong mỗi hoàn cảnh khác nhau. Nhưng trên thực tế, mỗi người đều sống bên trong thế giới nội tâm của mình. Khi mỗi người cùng tiếp nhận Phật Pháp từ bi phổ độ chúng sinh, tiếp nhận Phật Pháp thuyết giảng từ bi, người cảm ơn sẽ biết ơn và tận dụng mỗi một quan ải để tiến bộ không ngừng, còn người oán hận khi gặp một quan ải sẽ không ngừng oán trách và cứ thế tạo nghiệp càng nặng, sa đọa càng sâu.

Người cảm ơn mang lòng trung nghĩa, giống như một khối nguyên liệu tốt, khi dùng có thể uốn nắn thành khối vuông khối tròn.

Người oán hận ôm lòng gian trá phản nghịch, ngay cả đem làm khối bán thành phẩm cũng không đủ tư cách, khi dùng thì phần nhiều là bại sự hư hỏng.

Về ngoại hình: Người luôn biết ơn luôn có phong thái hoà nhã, khuôn mặt phúc hậu, thất khổ vẫn bình yên, thấy nạn vẫn mỉm cười. Người luôn oán hận mặt mày luôn cau có, sẵn sàng đối đáp, lên cơn nóng giận với bất cứ ai làm điều không vừa ý. Ở bên cạnh người có tâm thái tốt ta sẽ cảm thấy dễ chịu hơn ở bên người luôn bực bội, suốt ngày nói xấu, kể tội người khác.

Vậy bạn muốn làm người luôn biết ơn hay người luôn oán giận?


Theo Chanhkien.org / Yeuonline.Net
Thanh Long tổng hợp

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Cậu bé bẩn thỉu bước lên xe buýt, ai cũng dè bỉu, nhưng việc cậu làm sau đó khiến tất cả rơi nước mắt…


Trẻ em chịu ảnh hưởng trực tiếp từ phương cách giáo dục của cha mẹ. Một đứa trẻ hư đốn hay ngoan ngoãn phần nhiều là do thái độ ứng xử của cha mẹ tạo thành. Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn hình dung rõ hơn điều đó.


Vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu, đeo một chiếc túi trên lưng theo sau một người đàn ông bước lên xe. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng. Mọi người xung quanh nhìn họ với ánh mắt có vẻ khinh thường. Những cái nhìn đầy ác ý, những tiếng xì xào đâu đó vang lên. Xe buýt vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Người ta bắt đầu cảnh giác với cậu bé hơn. Thời buổi này, những cậu bé lang thang như vậy thường bị nghi là những tay đạo chích, móc túi.

Vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh. Không lâu sau, một phụ nữ mang thai bước lên xe. Cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”. Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.

Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực. Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Cháu thật là một cậu bé ngoan!”.

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn phải nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác, và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!” (Forrest Gump là nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên của nhà văn Winston Groom in năm 1986 ), người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết Forrest Gump sao?”.

“Vâng ạ, mẹ cháu cho cháu đọc”.

“Đọc “Forrest Gump” cháu học được những gì?”, người phụ nữ hỏi.

Cậu bé nói rằng: “Điều cháu học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”

“Mẹ cháu làm gì?”

“Mẹ cháu trước đây là giáo viên ở trong làng”

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ cháu đang ở trong cái túi này!”

“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết. Mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng. Dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ một ngày đi làm bị sắt rơi trúng vào người. Trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Cháu có còn đọc sách không?”.

Cậu bé nói: “Cháu mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách”.

Tới lúc này, rất nhiều người trên xe đều như cảm thấy có gì nghẹn đắng trong cổ họng, có gì bóp nghẹt trái tim mình. Cậu bé đáng thương có vẻ ngoài nhếch nhác, bẩn thỉu ấy, chẳng ai ngờ lại có một tâm hồn thánh thiện đến vậy. Tất cả không ai nói câu gì nhưng niềm hối hận và thương cảm đã bao trùm bầu không khí trên xe. Một lát sau, rất nhiều người tiến lại hỏi thăm ân cần cậu bé. Họ đều nói trong nhà mình còn rất nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu. Cậu bé nở một nụ cười trong sáng, ngây thơ như thiên thần…

Dù phải ở trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn, cực khổ, cậu bé đáng mồ côi đáng thương vẫn luôn nuôi dưỡng trong mình một tình yêu thật to lớn với sách vở. Chính người mẹ xấu số của em là người đã nhen nhóm lên ngọn lửa ấy. Thay vì đòn roi hay những lời mắng mỏ nghiêm khắc, cô đã dùng một phương pháp đầy nhân văn, đầy từ bi. Đứa trẻ nào cũng là một tờ giấy trắng. Những người đầu tiên vẽ lên tờ giấy đó, không ai khác, chính là cha mẹ chúng. Cuộc đời chúng hay dở ra sao, tính cách chúng tốt xấu thế nào, thực sự đều là do những nét vẽ đầu tiên ấy.

Cậu bé trong câu chuyện dù không được ăn học đủ đầy như chúng bạn, dù phải mồ côi, dù phải sống rách rưới, bẩn thỉu vì lăn lộn giữa dòng đời quá sớm nhưng lại mang bên trong một tâm hồn lớn. “Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi theo con đường riêng của mình“, thậm chí không nhiều người trưởng thành có thể tự tin nói ra câu ấy. Ở trong đời, người ta thường sống vì sự phán xét của người khác mà quên đi mục đích làm người chân chính của mình.

Những đứa trẻ đến với cuộc đời này với ánh mắt ngạc nhiên, ngây thơ và đương nhiên chúng chẳng bao giờ để tâm đến ánh mắt của người khác. Thế nhưng chính cha mẹ, chính người lớn đã vô tình khoác lên một lớp vỏ cho con cái mình, biến chúng thành những con ốc chỉ biết thu mình lại mà run rẩy trước sự phán xét của người đời. Việc tốt mà chúng cố gắng làm là để giành được sự khen ngợi, điều sai lầm chúng mắc phải cũng sẽ trở thành vết thương mãi không lành, là cái cớ để người đời dè bỉu, chê bai. Cứ như thế, đứa trẻ không thể sống với chính mơ ước của mình, sẽ mãi là một cái bóng, “bản sao” của một ai đó.

Hãy dám sống là chính mình, vì chỉ khi ấy cuộc sống của bạn mới thực sự có nghĩa và đáng sống nhất!

Mai Trà biên dịch 
Hữu Bằng hiệu đính

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Mật ong dưỡng âm, quế bổ dương, phối hộp hai vị, kết quả thật kỳ diệu


Hỗn hợp mật ong và quế ẩn chứa nhiều công dụng kỳ diệu

Theo đông y, mật ong và quế đều là những phương thuốc hiệu quả để trị bệnh, chúng lại rẻ tiền và dễ kiếm nên được nhiều người ưa dùng. Nhưng ít ai biết khi phối hợp hai loại vị này sẽ cho ra kết quả rất bất ngờ.


Dưới đây là một số lợi ích tuyệt vời từ hỗn hợp mật ong và quế:

Ngăn ngừa lão hóa

Các gốc tự do (chất oxy hóa) tấn công và tiêu diệt các tế bào trong cơ thể, nguyên nhân dẫn đến lão hóa sớm và bệnh tật. Chất chống oxy hóa trung hòa các gốc tự do sẽ làm chậm quá trình lão hóa.

Mật ong có chứa phenol, các enzym, flavonoids và các axit hữu cơ, các chất chống oxy hóa mạnh mẽ. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mật ong sẫm màu hơn , như mật ong kiều mạch rất giàu các hợp chất này.

Trong khi đó, quế chứa polyphenol, cũng là chất chống oxy hóa mạnh mẽ. Quế là một trong 26 loại gia vị chứa các chất chống oxy hóa hữu hiệu.

Cải thiện chức năng tim mạch

Mật ong và quế còn giúp ngăn ngừa các bệnh tim mạch, được báo cáo là nguyên nhân phổ biến gây tử vong trên toàn thế giới hiện nay.

Mật ong làm tăng lưu lượng máu đến tim, do đó làm giãn nở các động mạch. Mật ong cũng chứa chất chống oxy hóa, giúp ngăn ngừa các cục máu đông, nguyên nhân dẫn đến các cơn đau tim và đột quỵ.

Quế được chứng minh có thể làm giảm cholesterol xấu (hình thành mảng xơ vữa trên thành động mạch) và làm tăng lượng cholesterol tốt trong cơ thể chúng ta.

Chính vì vậy, hãy thêm một vài thìa quế vào hũ mật ong rồi trộn đều. Ăn thường xuyên cùng với một miếng bánh mì hoặc chiếc bánh gạo cho bữa sáng để bảo vệ hệ tim mạch của bạn.

Chống nhiễm khuẩn

Mật ong và quế đều có tác dụng kháng khuẩn, vì vậy, bạn có thể sử dụng hỗn hợp này không chỉ khi bị cảm lạnh mà còn để chống lại các bệnh truyền nhiễm như nhiễm trùng thận hoặc bàng quang.

Mật ong vốn được xem là một loại kháng sinh tự nhiên, từ lâu đã được sử dụng để khử trùng vết thương. Mật ong chứa protein defensin-1 và enzym glucose oxidase, có thể giúp tiêu diệt vi khuẩn.

Quế cũng có tính kháng khuẩn, chống viêm, kháng nấm và các tác nhân gây hại khác. Quế chứa aldehyde cinnamic, giúp tăng hương thơm cho các sản phẩm như khử mùi, món ăn, nước xịt phòng…

Hỗ trợ giảm cân

Mật ong và quế không phải là sản phẩm giảm cân. Tuy nhiên, chúng có thể giúp bạn giảm cân nhanh chóng nếu mục đích của bạn là có một cơ thể mảnh mai và sẵn sàng kết hợp cùng các bài tập và ăn uống đúng cách.

Thay vì dùng đường và đồ ngọt, hãy dùng mật ong. Tiêu thụ lượng mật ong vừa phải sẽ giúp giảm lượng calo trong chế độ ăn của bạn. Hơn nữa, đường tinh luyện sẽ gây tăng lượng đường trong máu và sau đó làm giảm lượng đường huyết đột ngột. Sự thay đổi về nồng độ đường trong máu sẽ gây hại cho sức khỏe của bạn. Dùng mật ong sẽ giúp cơ thể từ từ hấp thụ và ngăn ngừa tình trạng bất ổn về lượng đường trong máu của bạn.

Quế làm giảm lượng đường trong máu và tăng sự nhạy cảm với insulin (hormone giúp các tế bào cơ thể hấp thu glucose và dùng glucose biến thành năng lượng), đồng nghĩa tăng sự trao đổi chất cho cơ thể bạn. Do đó, quế giúp cơ thể tăng tốc độ trao đổi chất và chuyển đổi glucose thành năng lượng chứ không phải thành chất béo.

Uống một ly nước với 1 muỗng cà phê mật ong và ½ muỗng canh quế 30 phút trước khi ăn sáng hoặc 30 phút trước khi đi ngủ, bạn sẽ có được kết quả bất ngờ.

Giúp giảm lượng đường trong máu

Đường huyết cao có thể gây ra nhiều bệnh và bệnh tiểu đường là một trong những căn bệnh liên quan. Nhiều nghiên cứu chứng minh rằng, mật ong có thể giúp giảm lượng đường trong máu. Chỉ có 17% mật ong là nước, phần còn lại chủ yếu là fructose và glucose. Chúng có thể dễ dàng được cơ thể hấp thụ và không gây đột biến lượng đường trong máu. Vì vậy, bệnh nhân tiểu đường có thể ăn mật ong.

Quế cũng giúp làm giảm lượng đường trong máu. Dĩ nhiên, quế không phải là một loại thuốc nhưng là thực phẩm bổ sung vô cùng hiệu quả.

Khi chọn mật ong, hãy chọn lựa địa chỉ đáng tin cậy và kiểm tra độ tinh khiết của nó. Hãy dùng mật ong nguyên chất, không được lọc và tiệt trùng để có hiệu quả tốt nhất. Lưu ý không dùng mật ong cho trẻ dưới 2 tuổi để tránh ngộ độc. Mua quế thay vì bột quế vì sẽ dễ dàng phân biệt được được quế chất lượng hơn là quế bị pha thêm tạp chất.

Lưu ý

Mật ong và quế mặc dù là hai vị thuốc quý trong y học cổ truyền, dùng phối hợp có thể hỗ trợ điều trị một số bệnh, tuy nhiên chúng cũng có nhiều chống chỉ định: mật ong nhuận trường nên không dùng cho người có thai; vì có chỉ số đường cao nên không thích hợp với người bệnh tiểu đường. Quế đại nhiệt nên không dùng được cho người âm hư dương thịnh, người cao huyết áp, người đang bị viêm nhiễm cấp tính. Do đó, người bệnh cần hết sức cảnh giác khi áp dụng bài thuốc này. Không nên vì những lời phóng đại thuốc quý, thần kỳ, trị bá bệnh… mà tuỳ tiện sử dụng.

Việc phối hợp bài thuốc này với các loại thuốc đang dùng cần tham khảo ý kiến bác sĩ điều trị. Quế đã tán hoặc xay nhuyễn nên giữ trong lọ đậy kín và chỉ dùng trong vòng vài tuần để tránh giảm chất lượng. Không nên chứa mật ong trong đồ đựng bằng kim loại để tránh mật ong biến chất do tác dụng với kim loại.

Thanh Long tổng hợp

Oán hận và căm giận, con dâu trộn thuốc đầu độc mẹ chồng, 6 tháng sau chuyện xảy ra khiến cô òa khóc…


Ly Ly kết hôn và sống với gia đình chồng. Chỉ trong một thời gian ngắn, cô cảm thấy mình không thể hòa hợp được. Cá tính của Ly Ly và mẹ chồng rất khác nhau. Thêm nữa, bà luôn chỉ trích cô không ngớt.


Ngày tháng trôi qua, Ly Ly và mẹ chồng thường xuyên cãi vã rất gay gắt. Tệ một nỗi, cuối cùng Ly Ly luôn phải tuân theo mọi ý muốn của mẹ chồng. Không khí gia đình rất căng thẳng, mệt mỏi.

Ly Ly không thể chịu đựng được cách đối xử tàn tệ và độc đoán của mẹ chồng nữa, cô quyết định đến gặp một người bạn tốt của cha mình là ông Hoàng. Ông Hoàng chuyên bán thảo dược. Cô kể cho ông nghe mọi chuyện và hỏi ông có thể cho cô một vị thuốc độc để giải quyết nhanh chóng chuyện này không.

Ông Hoàng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ly Ly, bác sẽ giúp cháu. Nhưng cháu phải nghe và làm theo những gì bác dặn”.

Ly Ly đáp: “Vâng, thưa bác, cháu sẽ làm theo tất cả những gì bác dặn”.

Ông Hoàng đi vào phòng trong, lát sau mang ra một gói dược thảo. Ông nói: “Cháu không thể dùng chất độc tác dụng nhanh để đầu độc mẹ chồng vì mọi người sẽ nghi ngờ. Do vậy, bác đưa cho cháu một số vị thuốc sẽ từ từ tạo thành chất độc trong cơ thể bà ấy. Hàng ngày, cháu hãy chuẩn bị một ít thịt lợn, thịt gà và một ít đồ ăn ngon, cho một chút những vị thuốc này vào suất ăn của mẹ chồng cháu. Để mọi người không nghi ngờ cháu khi bà qua đời, cháu phải rất cẩn thận, gần gũi và thân thiện với bà ấy, không được cãi lại bà, tuân theo những gì bà ấy muốn và đối xử với bà ấy như một nữ hoàng”.

Ly Ly phấn khởi vô cùng. Cô cảm ơn ông Hoàng, khẩn trương về nhà bắt đầu kế hoạch của mình.

Ngày tháng trôi qua, Ly Ly phục vụ mẹ chồng những món đồ ăn tuyệt ngon. Cô luôn ghi nhớ những gì ông Hoàng nói để tránh không bị nghi ngờ. Cô đã biết nhẫn nhịn, làm theo những gì mẹ chồng mong muốn và đối xử với bà như chính mẹ đẻ của mình.

Sáu tháng trôi qua, không khí cả gia đình thay đổi. Ly Ly đã quen kiểm soát cá tính của mình đến mức cô cảm thấy hầu như không còn buồn bực một chút nào. Cô không còn cãi vã với mẹ chồng và bà dường như cũng nhân hậu, dễ tính hơn.

Thái độ của mẹ chồng với Ly Ly thay đổi. Bà bắt đầu yêu quý Ly Ly như con đẻ. Bà luôn miệng ca ngợi với bạn bè và họ hàng rằng Ly Ly là cô con dâu tốt nhất bà tìm được. Chứng kiến những gì đang diễn ra, chồng của cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Ngay sau đó, Ly Ly đến gặp ông Hoàng và yêu cầu ông giúp đỡ một lần nữa. Cô vừa nói vừa khóc: “Thưa bác Hoàng, bác có thể giúp cháu ngăn chặn chất độc kia không làm hại mẹ chồng cháu được không? Bà đã thay đổi, rất tốt và yêu thương cháu, cháu cũng yêu quý bà. Cháu không muốn bà chết vì thuốc độc mà cháu đã cho bà ăn”.

Ông Hoàng mỉm cười lắc đầu: “Ly Ly, bác chưa bao giờ đưa cháu thuốc độc. Những vị thuốc bác cho cháu đều là vitamin tăng cường sức khỏe. Chất độc duy nhất nằm ở trong TÂM cháu và thái độ của cháu với mẹ chồng. Tuy nhiên, nó đã bị tiêu diệt bởi tình cảm và sự yêu quý cháu dành cho bà ấy rồi”.

BÌNH LUẬN: Trong cuộc sống, không phải lúc nào bạn cũng có được những mối quan hệ tốt, ngay cả đó là với anh em ruột thịt, người nhà thân thiết của mình. Giữa dòng đời đầy xô đẩy, va chạm này, những mâu thuẫn có thể ập đến bất cứ lúc nào và làm trái tim bạn đau đớn, thống khổ. Rất nhiều người chọn cách giải quyết tiêu cực, trầm mình trong buồn khổ hay vùng dậy phản ứng dữ dội, quyết một phen sống mái. Người con dâu trong câu chuyện trên đã chọn cách thứ hai. Cái kết của câu chuyện rất bất ngờ nhưng lại không hề bất ngờ. Trong đời, nếu có thể thiện giải, dùng thiện ý mà đối đãi với người khác thì mọi oán hận, thù giận đều sẽ được giải trừ hết. Sức mạnh của tình yêu thương, lòng bao dung và sự từ bi có thể cải biến ngay cả quỷ dữ, ngay cả những tâm hồn độc ác nhất.

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Ông lão ăn mày rách rưới hỏi: Đau khổ là gì?, nhà sư làm 1 việc khiến ông thức tỉnh


Xưa có một người ăn xin rách rưới và già yếu. Mặc dù mang dáng vẻ thương tâm nhưng đi đến đâu ông cũng bị người đời xua đuổi, xa lánh.


Trong một lần xin ăn ông lão đã bị người ta đánh đập. May mắn có nhà sư khất thực qua đó đã dang tay cứu giúp. Nhìn thấy thần thái siêu phàm thoát tục của nhà sư, ông lão vô cùng cảm động vội quỳ xuống, hai tay ôm lấy chân nhà sư mà khóc rằng: “Xin hãy cho lão già đây được đi theo ngài. Lão không cầu ngài phải cung dưỡng, chỉ hy vọng trước khi chết được một lần nghe Phật Pháp mà thôi”. Nhà sư liền đỡ ông dậy và nói: “Tôi chỉ là người xuất gia, không có tiền cũng không có vật, chỉ lấy từ bi làm gốc, mong rằng ông sẽ không ngại cùng tôi mà chịu khổ”.

Cả một đời ông lão đã trải qua nhiều khổ cực, qua mùa đông giá rét rồi ngày hè nóng bức, sống cảnh màn trời chiếu đất, trong đói khát mãi không biết được cảm giác no đủ, trăm ngàn cái khổ giày vò qua năm này năm khác. Có những lúc cảm thấy cuộc đời sao trớ trêu, vận mệnh sao lại bất công như vậy, ông lão chỉ phẫn uất than trời: “Ông Trời ơi, ngài có mắt hay chăng, sao lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy?” Đáp lại lời ông chỉ là tiếng sấm chớp đùng đùng, mưa to như trút, có lẽ ông Trời cũng động lòng trước nỗi khổ của ông mà rơi lệ. Mặc dù mỗi thời mỗi khắc ông đều đang chịu khổ như vậy, nhưng rốt cuộc ‘khổ là gì?’ ông không hề hay biết, không thể sờ thấy, cũng không thể nhìn thấy được.

Từ khi theo nhà sư về chùa, ông lão được nghe Phật Pháp mỗi ngày. Một ngày kia, ông lão hỏi: “Đau khổ là cái gì vậy?” Nhà sư mở tay ra, trong nháy mắt bỗng xuất hiện bó hoa với đủ mọi sắc màu. Những bông hoa nhẹ nhàng phiêu động trên tay, huyền diệu vô cùng. Ông lão mở to mắt kinh ngạc, thật không ngờ “khổ” lại có hình dáng như thế này, lại còn đẹp đến vậy. Nhà sư ngắt một cánh hoa đưa cho ông lão: “Ông hãy nếm thử, xem xem khổ có mùi vị gì”.


(Ảnh minh họa: Pixabay)

Ngay khi vừa nuốt cánh hoa, ông lão giật mình bừng tỉnh. Cánh hoa lung linh như vậy mà lại đắng (khổ) đến thế. Cái khổ vô cùng vô tận, khổ bằng trời bằng biển, đến nỗi ông lão quặn thắt lòng như xé thấu tâm can. Mùi vị của cái khổ xuyên qua mỗi đường kinh lạc, thấm vào xương tủy, sau đó mới dần dần tiêu mất. Cả một đời ông lão đã chịu khổ nhiều như vậy, thì ra đều không sánh được với cái khổ của một cánh hoa nhỏ xíu này. Nhưng đến lúc này, khi đã hồi tỉnh rồi, cái khổ cũng qua đi rồi, ông lão mới nhận ra rằng tấm lưng còng nay đã thẳng trở lại, hai chân khập khiễng giờ cũng khỏi hẳn, cơ thể tàn tạ vì sương gió bỗng trở nên khỏe mạnh đầy sức sống, hàng trăm bệnh tật cũng biến mất từ lúc nào không hay. Lần đầu tiên trong đời ông lão tận hưởng được cái khoan khoái và hạnh phúc vô bờ. Ông lại nước mắt lưng tròng, quỳ lạy và dập đầu lia lịa trước nhà sư.

Nhà sư liền đỡ ông dậy, vẫy nhẹ tay giữa không trung, lập tức toàn bộ sàn, tường, vách, và ngay cả trên trần nhà cũng hiển hiện những bông hoa rực rỡ sắc màu, lộng lẫy đủ mọi dáng vẻ, tất cả đều lấp lánh ánh quang và tỏa hương thơm ngát. Nhà sư nói:

“Những bông hoa này tên là Thánh Khổ Linh Hoa, là do ta đã đời đời kiếp kiếp, đi khắp chân trời góc bể, chịu đủ hết thảy mọi cái khổ trên đời, nhờ khổ tu mà xuất lai. Người đời dẫu chịu khổ bao nhiêu cũng không thể hình thành được Thánh Khổ Linh Hoa này, chỉ có những bậc chân tu được Phật Pháp gia trì mới có thể làm được. Nhưng sự hình thành của mỗi cánh hoa đều cần phải chịu rất rất nhiều khổ mới tạo nên được”.


(Ảnh minh họa: Pixabay)

Ông lão nói: “Đại sư, ngài chịu đủ thứ khổ như vậy, dùng cạn tâm huyết mà vun trồng Thánh Khổ Linh Hoa, rốt cuộc là vì sao vậy?”. “Vì chúng sinh đó!” Nhà sư ngữ khí nghiêm trang nói: “Sau này nếu ông có thể chịu khổ tu luyện, cũng sẽ hình thành Thánh Khổ Linh Hoa, tế thế độ nhân vậy.”

Ông lão nói: “Ngay từ khi mới sinh ra lão đã bị cha mẹ bỏ rơi, trong khi xin ăn lại thường bị người đời chửi mắng đánh đập tàn nhẫn, phải chịu khổ bao nhiêu, vậy sao cái gì cũng không minh bạch được? Trái lại lại trở nên vừa già nua vừa bệnh tật, căm phẫn đố kỵ với cuộc đời.” Nhà sư nói: “Đó là bởi ông không gặp được Phật Pháp. Nhưng nếu có thể chịu khổ mà tu luyện Phật Pháp thì sẽ hình thành Thánh Khổ Linh Hoa, không chỉ bản thân ông mà hết thảy chúng sinh cũng sẽ nhờ ông chịu khổ mà có được cơ duyên hữu sinh, mới có duyên lành tiến nhập vào thế giới Thiên quốc.”

Thì ra là như vậy! Đúng như lời Đức Phật giảng: “Đời người là bể khổ”, nhưng nếu như cái khổ khiến người bình thường trở nên căm phẫn, bất bình, thì cái khổ lại giúp người tu luyện thăng hoa, đạt đến giác ngộ, cuối cùng viên mãn, đắc Đạo. Như Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, Giê-su, hay Lão Tử, chẳng phải họ cũng từng nếm trải hết thảy mọi cái khổ trên đời đó sao?


Theo Chánh Kiến
Hồng Liên biên tập

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Cõng mẹ già lên núi rồi bỏ lại chốn rừng sâu, con trai bật khóc khi nghe câu nói cuối cùng của bà


Trong cuộc sống, đôi khi con người ta quá vô tâm và ích kỷ mà không biết là mình đã đánh mất điều gì. Hãy dành một chút thời gian để đọc và chiêm nghiệm ba câu chuyện ngắn cảm động sau, bạn sẽ tìm thấy những bài học vô giá cho chính mình.


Những hạt đậu của mẹ

Chuyện kể rằng, có một chàng trai nọ không thể lo được cho mẹ già, anh cảm thấy bà như một gánh nặng thực sự khi mỗi ngày phải chăm lo cho từng miếng cơm, cốc nước, bà đã già và cũng không còn làm được gì để có thêm thu nhập nữa, nên anh chợt nghĩ có lẽ sẽ tiết kiệm được thời gian và một khoản chi phí nếu như có thể mang bà vào núi.

Rồi chàng trai quyết định làm vậy. Tối đến, anh nói với mẹ rằng anh muốn đưa bà đi dạo.

Anh cõng bà trên lưng của mình và đưa bà đi theo con đường núi, anh cứ thế đi mãi, đi mãi, đi xa hơn đoạn đường mà họ đã từng đi trước đây, anh muốn chắc chắn rằng bà sẽ không thể trở về nhà được nữa.

Bất chợt, chàng trai phát hiện mẹ mình đang đánh dấu đường bằng những hạt đậu khô. Trong cơn tức giận, anh lớn tiếng hỏi: “Mẹ! Mẹ đang làm gì thế?”. Bà mẹ nhẹ nhàng trả lời:

“Con trai ngốc, mẹ sợ con sẽ bị lạc nếu không nhớ đường về nhà!”

Nghe xong câu nói đó, chàng trai chỉ biết quỳ xuống chân mẹ mà khóc…

Lời bàn: Trong những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta luôn có quyền lựa chọn, đừng nói rằng bạn không thể làm gì khác, vì hành động của bạn dựa vào việc bạn nghĩ đến chính mình hay nghĩ tới người khác. Quyết định nằm ở trái tim bạn.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

Lời thị phi không ở nơi người trí tuệ – xin đừng lấy chuyện làm quà!


Người xưa có câu “Luận bàn cần có trí tuệ”; con người cần cân nhắc điều gì nên nói, điều gì không nên nói, không nói a dua theo người khác về những điều bạn không biết bởi hậu quả của những tin đồn là hoàn toàn không thể lường trước được.


Người xưa cũng dạy rằng “Lời thị phi dừng nơi người trí”, không thổi phồng hay bóp méo sự việc, không nói lời đồn ác, không lấy chuyện làm quà. Những gì không thuộc về bạn, những gì chỉ là tin đồn, nếu bạn có nghe thấy thì hãy để chúng dừng lại tại bạn. Người có trí tuệ luôn biết chủ động phân loại thông tin nghe được và cân nhắc từng lời nói ra. Và họ luôn biết rằng lấy chuyện làm quà là một thói quen rất xấu cần tránh.


Dưới đây là một câu chuyện kể về tác hại của việc lấy chuyện làm quà, những lời thị phi, những lời đồn ác đã gây ra cái chết của một sinh mệnh như thế nào.

Chuyện kể rằng, một hôm bò từ cánh đồng trở về, mệt quá nằm lăn ra đất nghỉ, thở phì phò. Chó đi ngang qua, thấy vậy bèn dừng lại hỏi han. Bò thở dài đáp:

“Anh bạn à, tôi thực sự mệt quá rồi! Ngày mai tôi không muốn ra đồng nữa, ở nhà nghỉ cho lại sức.”


Hai con vật nói chuyện thêm một lúc rồi tạm biệt nhau. Trên đường, chó gặp mèo đang nằm vắt vẻo trên bờ tường. Chó nói:

“Này anh bạn, tôi vừa mới đi thăm bò. Anh ta than mệt, còn nói muốn nghỉ làm một ngày. Kể ra cũng tội, chủ nhân đúng là đã bắt anh ấy làm việc nhiều quá rồi!”

Mèo quay người, nói với dê đang ăn cỏ gần đó rằng:

“Anh biết tin gì chưa? Bò trách chủ nhân bắt mình làm nhiều việc nên muốn nghỉ một ngày, mai không ra đồng nữa đấy!”

Một lúc sau, dê gặp gà, liền nói:

“Bò không muốn làm việc cho chủ nhân nữa, chị gà mái ạ. Anh ta than là công việc nhiều quá, mệt quá! Hầy, cũng không biết những chủ trang trại khác đối xử với bò của mình có tốt hơn chủ nhân chúng ta không nữa.”

Gà gặp lợn lại kể:

“Anh bò sắp nghỉ làm ở đây rồi. Anh ta muốn đi tìm chủ nhân khác. Ai bảo chủ nhân đối xử với anh ấy tệ quá, bắt làm bao nhiêu là việc, lại còn dùng roi đánh anh ta nữa.”


Gà cảm thán vài câu rồi đi về chuồng. Một lúc sau, vợ ông chủ đi chuẩn bị cho các con vật ăn tối. Lợn liền lại gần nói:

“Tôi muốn báo lại với bà một chuyện. Dạo gần đây, bò hay có những suy nghĩ nổi loạn, rất cần phải được dạy bảo lại. Anh ta không muốn làm cho chủ nhân nữa, chê công việc ở đây nhiều quá, nặng quá, khiến anh ta mệt mỏi. Bò còn nói muốn bỏ đi, tìm một chủ nhân khác nữa đấy.”

Nhận được phản ánh của lợn, trong bữa tối, bà chủ lập tức đem chuyện nói lại với chồng:

“Mình ơi, bò đang muốn tạo phản. Nó muốn đổi chủ, không làm cho mình nữa. Tội tạo phản không thể tha, mình định xử lý thế nào?”

“Kẻ phản bội đều đáng tội không tha!” ông chủ nghiến răng, tức giận nói.

Thế là con bò đáng thương suốt ngày chỉ biết làm việc quần quật cuối cùng bị giết lấy thịt chỉ vì những lời truyền miệng sai sự thật. Vậy nên hãy ý thức về những gì bạn định nói. Trước một sự việc, một hiện tượng, bạn hãy suy nghĩ thật kĩ xem liệu những lời bạn nói ra có đem lại sự tốt lành không, hay ngược lại, lại làm cho một sự tình nào đó trở nên tệ hại hơn.


Hãy là một người có trí tuệ, phân biệt rõ đâu là điều tốt, đâu là điều xấu, điều nào nên nói, điều nào không nên nói. Hãy luôn nhớ rằng “Lời thị phi dừng nơi người trí”.


Nhật Hạ tổng hợp